Bên cạnh anh có biết bao nhân tình?

Tôi như chết lặng người khi thấy anh ân ái cùng người con gái khác, những hình ảnh hoan lạc, những ân thanh rên rỉ phát ra từ cuộc mơn trớn của hai người. Mọi thứ làm tim tôi tan nát, mọi thứ làm tim tôi nhói đau. Tình yêu và niềm tin trong tôi như sụp đổ. Trước mắt tôi là một sự lừa gạt không hơn không kém. Phải chăng tôi chỉ là người yêu, còn người tình bên anh là trăm vạn kẻ khác?

Còn gì nữa, ngoài tổn thương chất đầy, anh nói yêu tôi, anh xem tôi là người yêu duy nhất nhưng cớ sao, cớ sao anh tìm đến niềm vui bên kẻ khác? Với anh, tình dục là yếu tố làm nên đẳng cấp của người đàn ông? Anh có nghĩ đến cảm giác của tôi? Có nghĩ đến sự lững lờ mà tôi phải gánh chịu?

Tôi yêu anh chân thành, yêu anh bằng tất cả rung động của mối tình đầu. Thế nhưng, đổi lại tôi được gì sau những yêu thương bị đánh cắp và nhịp đập hỗn loạn của trái tim không còn nhựa sống?

Tôi cũng đủ mạnh mẽ và sáng suốt để nói lời chia tay anh. Anh cầu xin được tha thứ, anh cố níu kéo tôi bằng những lời nói có vẻ hối lỗi. Nhưng đã quá muộn màng… Quá trễ để cuộc tình nhiều gian dối này đi vào quỹ đạo bình thường.

Tôi không thể giả tạo với chính cảm xúc của mình. Tha thứ cho anh đồng nghĩa với việc tôi bán rẻ bản thân mình. Có thể nào tôi vẫn tỏ ra bình thường khi đứng cạnh anh? Để anh vuốt má tôi bằngbàn tay đã sờ soạng thân thể bao nhiêu kẻ khác? Có thể nào tôi còn cảm thấy ám áp khi anh ôm tôi bởi thân hình đã quấn riết lấy bao nhiêu người con gái khác?

Tôi yêu anh nhưng không phải là anh của hiện tại. Với tôi, tình yêu không có chỗ cho sự lừa dối, tình yêu không có chỗ cho những con người ham mê dục vọng. Quên cô này nhưng có chắc rằng anh sẽ không đưa mắt nuốt trọn thân hình của bao nhiêu người con gái anh sẽ gặp sau này?

nhantinh

Gởi lại anh tất cả, tôi ra đi… (Ảnh minh họa)

Có chắc rằng ham muốn dục vọng của anh không trỗi dậy khi anh chẳng tìm được điều đó ở nới tôi? Chẳng lẽ, anh có thể lên giường với bất cứ cô gái nào, không màng đến tình yêu, miễn sao họ có thể đáp ứng được ham mê của anh?

Thật rùng mình, chỉ cần nghĩ đến việc người yêu mình đã và đang chung đụng thể xác với bao người khác là tôi lại lạnh cả sống lưng. Tôi giấu nước mắt vào sâu cõi lòng đã đóng băng. Ngày cưới cận kề, thiệp cưới cũng đã trao tay bạn bè và người thân, bao ước mong về gia đình hạnh phúc giờ đã tan như bong bóng xà phòng. Những tưởng mình sẽ được làm cô dâu lộng lẫy và hạnh phúc nhất trong ngày cưới; những tưởng tình yêu của mình sẽ được đơm hoa kết trái, vậy mà…?

Tôi vẫn ảo tưởng cho rằng, mình là người hạnh phúc và may mắn nhất khi được làm vợ anh… Cảm giác đó vẫn đeo đuổi tôi cho đến cái ngày định mệnh hôm ấy.

Mọi thứ đều tan biến. Chẳng còn ngôi nhà hạnh phúc với những đứa trẻ, chẳng còn ước vọng là một người vợ hiền, một người mẹ tốt mà tôi hằng mong đợi. Trao trả cho anh chiếc nhẫn đính ước, trao trả anh lời thề non, hẹn biển. Gởi lại anh tất cả, tôi ra đi…

Ra đi để tìm đến cho mình sự bình yên. Ra đi để tìm đến sự quên lãng cho một ký ức với những mảnh ghép rời rạc, với những kỷ niệm đã cũ kỹ. Có thể một ngày xa xôi nào đó, tôi lại yêu. Có thể một ngày nào đó tôi vẫn tiếp tục yêu anh, tha thứ cho anh, nhưng khoảnh khắc đó không có nghĩa là bây giờ!