Huawei – Hiểm họa an ninh viễn thông toàn cầu

Từ một nhà phân phối tổng đài điện thoại, Huawei giờ đây đã trở thành một công ty sản xuất thiết bị viễn thông toàn diện, đứng thứ hai trên toàn cầu về doanh thu.

Hiện tại Huawei cung cấp đủ loại sản phẩm và giải pháp từ mạng viễn thông, mạng lõi, các loại tổng đài, thiết bị mạng di động băng thông rộng đến các thiết bị như máy tính bảng, điện thoại di động. Riêng ở Việt Nam, bạn sẽ thấy được các sản phẩm của Huawei được cung cấp cho các nhà mạng di động lớn như Viettel, vinaphone hay Mobiphone.

Thậm chí, ngay tại Mỹ, thị phần Huawei cũng đã phát triển một cách mạnh mẽ trong giai đoạn trước năm 2013 – thời điểm mà Mỹ bắt đầu điều tra về nguy cơ mất an ninh từ các thiết bị của hãng.

Phía sau Huawei là ai ?

Để lí giải cho sự lớn mạnh bất thường và “vươn vòi” ra nhiều lĩnh vực viễn thông của Huawei là “bàn tay” của chính phủ Trung Quốc.

Trước đây, đối với Mỹ, nỗi lo ngại lớn nhất của họ đó chính là việc Huawei cấu kết với quân đội Trung Quốc. Mới đây lời cáo buộc của cựu nhân viên tình báo Edward Snowden với tập đoàn này đã khiến cả thế giới phải lo ngại.


Huawei là mối đe dọa an ninh viễn thông toàn cầu vì mối liên quan với chính phủ Trung Quốc ( ảnh internet )

Không khó có thể nhận ra mối liên kết giữa Huawei và quân đội Trung Quốc trong bối cảnh nước này đang tiến hành các cuộc chiến tranh mạng nhằm vào nước Mỹ và Bắc Kinh đã cố đánh cắp bản thiết kế chiếc máy bay chiến đầu hiện đại nhất của Mỹ. Và Huawei sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc triển khai các cuộc chiến tranh mạng nhờ cơ sở hạ tầng trải rộng trên toàn thế giới.

Phải nói thêm rằng, ông Ren Zhengfei – người sáng lập tập đoàn Huawei là một nhân vật đã từng phục vụ và có mối liên hệ thân thiết đối với quân đội Trung Quốc. Điều này đã khiến người ta nghi ngờ về một “mối quan hệ mờ ám” giữa tập đoàn này và chính phủ. Ngoài ra, phải kể đến trường hợp Huawei lọt qua “khe cửa hẹp” an ninh của Ấn Độ. Vụ việc xảy ra khi Huawei đồng ý cung cấp cho cơ quan an ninh Trung Quốc thuật toán giải mã dữ liệu được gửi qua mạng dữ liệu của họ từ phía Ấn Độ.

Australia cũng đã có quyết định cấm Huawei dự thầu xuất phát từ khuyến cáo của giới chức tình báo nước này. Tuy nhiên, đối với Australia, Mỹ, các nước có hạ tầng viễn thông nội địa mạnh mẽ có thể ngăn chặn Huawei đầu tư mà không gặp phải nhiều trở ngại và gần như không ảnh hưởng tới nền viễn thông quốc gia. Song, đối với những nước đang phát triển, trong đó có Việt Nam vẫn phải lệ thuộc rất nhiều vào thiết bị của tập đoàn này.

Đầu năm 2004 Huawei nhận khoản vay 10 tỷ USD trong 5 năm cho việc mở rộng ở thị trường quốc tế từ Ngân hàng phát triển TQ và 600 triệu USD từ Ngân hàng xuất nhập khẩu TQ. Các khoản vay này sau đó lên tới 30 tỷ USD và có thể còn cao hơn nữa. Sinosure, công ty bảo hiểm của Chính phủ TQ, cũng đã hỗ trợ việc bán hàng của Huawei thông qua các khoản tín dụng xuất khẩu.

Tháng 4/2011, khi chào hàng với Tele Norte (Brazil), Huawei đã đề nghị một khoản tín dụng 30 tỷ USD từ Ngân hàng phát triển TQ (CDB). Cùng với đó là khoản ngắn hạn 2 năm với tỷ giá lãi suất liên ngân hàng chỉ tương đương 70% mức giá thị trường. Trả lời hãng tin Bloomberg, Alex Zornig, Giám đốc tài chính của Tele Norte, cho biết các đối thủ cạnh tranh quốc tế không tài nào sánh nổi các điều khoản của CDB để hỗ trợ mua thiết bị mạng lưới Huawei.

Khoảng trống mà Hoa Kỳ và châu Âu để lại đang được người TQ lấp đầy. Họ rất xông xáo và có cực kỳ nhiều tiền. Một tình huống tương tự cũng xảy đến đối với America Movil (Mexico) với khoản nâng cấp mạng lưới trị giá 1 tỷ USD. Theo CSIS, các khoản tín dụng hoành tráng từ TQ đã biến những chương trình tín dụng xuất khẩu có ở nhiều nước, trong đó có cả Hoa Kỳ, Thụy Điển, Nhật Bản… thành “tép rêu”.

Theo Huawei, họ chỉ đóng vai trò “trung gian” đề xuất các khoản vay này. Nếu được chấp thuận thì các khách hàng của Huawei mới là người chịu trách nhiệm cho việc trả nợ chứ không phải Huawei.

Theo CSIS, năm 2004 CDB đã đồng ý đề nghị một mức tín dụng 10 tỷ USD cho những khách hàng của Huawei. Mức tín dụng này đã được tăng thành 30 tỷ USD trong 2009. Tính đến thời điểm hiện tại, 10 tỷ USD đã được giải ngân cho các khách hàng của Huawei từ CDB.

Theo CSIS, không quá khó hiểu việc một ngân hàng quá hào hứng trong việc cung cấp tài chính cho những thương vụ như thế này. Câu hỏi được CSIS đặt ra là việc cung cấp tài chính như vậy liệu còn có phải là một thành tố phục vụ cho những mục tiêu khác lớn hơn của Chính phủ TQ tại các quốc gia là khách hàng của Huawei hay không? Chừng nào câu hỏi này chưa được trả lời, chừng đó mối đe doạ an ninh toàn cầu vẫn sẽ tồn tại đi kèm “chó sói” Huawei.

Nguồn Techz